Nhớ Rừng
Thế Lữ
Gậm một mối căm hờn trong cũi sắt,
Ta nằm dài, trông ngày tháng dần qua.
Khinh lũ người kia ngạo mạn, ngẩn ngơ.
Giương mắt bé diễu oai linh rừng thẳm.
Nay sa cơ, bị nhục nhằn, tù hãm.
Ðể làm trò lạ mắt, thứ đồ chơi.
Chịu ngang bầy cùng bọn gấu dở hơi,
Với cặp báo chuồng bên vô tư lự.
Ta sống mãi trong tình thương nỗi nhớ
Thưở tung hoành, hống hách những ngày xưa.
Nhớ cảnh sơn lâm, bóng cả...
Các ý kiến mới nhất