Welcome to BLOG

Phần mềm bản quyền miễn phí hàng ngày

Giveaway of the Day

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Thành viên trực tuyến

    1 khách và 0 thành viên

    Sắp xếp dữ liệu

    LIÊN KẾT BÁO

    LIÊN KẾT THÀNH VIÊN ViOLET

    Chức năng chính 1

    Chào mừng đến với BLOG TRUYỆN

    Blog Truyện là website chia sẻ tài liệu nên xin được bỏ qua vấn đề về bản quyền tác giả. Nếu có yêu cầu gì xin được liên hệ qua dienbd79@gmail.com
    Gốc > TRUYỆN TIẾU LÂM >

    Truyện Cười Dân Gian (1)

    1. Bẩm chó cả
    2. Mất trộm bò
    3. Cứ bảo tuổi sửu có được không
    4. Quan lớn mua vàng
    5. Dân giần quan
    6. Quan thị và quan võ xỏ nhau
    7. Diệu kế
    8. Bố mày! Ðã chết với tao chưa?
    9. Có con giun đất
    10. Ba anh đầy tớ
    11. Bốn cẳng, sáu cẳng
    12. Ghen bóng ghen gió
    13. Sao đã vội chết
    14. Con thanh tịnh
    15. Sát sinh tội nặng lắm
    16. Hết khoe chữ
    17. Cha cố và sư ông thi tài
    18. Xin tiền tiên
    19. Nhất bên trọng nhất bên khinh
    20. Cô dâu thử tài chú rể
    21. Làm theo bố vợ
    22. Nguyện vọng của anh lười

    ___________

     

    1. Bẩm chó cả


    Nhà nọ thấy quan lại tham nhũng, trong lòng rất khinh. Một hôm,
    các quan đến nhà chơi, trong số đó có cả mấy bạn đồng song thuở
    trước. Ông ta bảo người nhà dọn rượu thết.
    Người nhà bưng mâm lên, ông ta đứng dậy thưa:
    - Chả mấy khi rồng đến nhà  tôm, các ngài có bụng yêu nhà nho
    thanh bạch đến chơi, có chén rượu nhạt xin các ngài chiếu cố cho.Truyện Cười Dân Gian Việt Nam, Phần 2 - VN Thu quan
    2 of 10 8/21/2007 9:36 PM
    Các quan cầm đũa, bấp mấy món. Các quan ăn thấy ngon miệng,
    liền khề khà hỏi: đây đĩa gì, kia bát gì...
    Nhà nho thong thả nói:
    - Ðây là chó, kia cũng là chó, bẩm toàn chó cả.

     

    2. Mất trộm bò


    Một người vừa mới tậu được con bò. Tối đi ngủ, anh  ta đã chốt
    chuồng bò cẩn  thận rồi lại đặt cái chõng ngay giữa lối ra vào mà
    nằm ngủ. ấy thế mà ban đêm, kẻ trộm vẫn vào dắt mất bò của anh
    ta. Xót ruột, anh ta trình quan:
    - Bẩm quan, chắc là chúng nó dắt bò chui qua chõng con nằm mà
    đi ra.
    Quan nghe nói vô lý quả bật cười:
    - Con  bò  chứ  có  phải  con  chó,  con mèo  đâu mà  chui  qua gầm
    chõng!
    - Dạ, bẩm quan, thế thì chúng nó dắt bò của con đi lối nào? Sáng
    dậy cái chõng con nằm vẫn để y nguyên ở chỗ cũ chắn lối ra vào
    kia mà!
    - Ðồ ngốc! Mày ngủ say, chúng nó khiêng chõng mày nằm ra một
    bên, dắt bò ra rồi lại khiêng về chỗ cũ...
    Người kia như vỡ lẽ, nói:
    - à, thế ra quan thông đồng với bọn trộm, nên mới tỏ tường được
    như thế chứ!

     

    3. Cứ bảo tuổi sửu có được không?


    Ðồn rằng có một ông quan huyện rất thanh liêm, không ăn của dút
    bao giờ. Bà huyện thấy tính chông như vậy cũng không dám nhận
    lễ của ai. Có  làng nọ muốn nhờ quan huyện bênh cho được kiện,
    nhưng mang lễ vật gì đến, quan cũng gạt đi hết. Họ mới tìm cách
    đút lót với bà huyện. Bà huyện cũng chối đây đẩy:
    - Nhà tôi thanh liêm lắm, tôi mà nhận của các ông thì mươi, mười
    lăm năm sau, ông ấy biết ông ấy cũng vẫn còn rầy  la  tôi cơ đấy!
    Dân làng năn nỉ mãi, bà nể tình mới bày cách:
    - Quan huyện nhà  tôi  tuổi "tí". Dân  làng đã có ý như vậy,  thì hãy
    về đúc một con chuột bạc đến đây, rồi  tôi cố nói giùm  cho, họa
    may được chăng!
    Dân  làng nghe lời, về đúc một con chuột cống  thật  to,  ruột đặc,
    toàn bằng bạc đem đến.
    Một hôm, ông huyện  trông  thấy con chuột bạc, mới hỏi ở đâu ra,
    bà huyện liền đem sự tình kể lại. Nghe xong, ông huyện mắng:
    - Sao mà ngốc vậy! Lại đi bảo  là  tuổi "tí"! Cứ bảot  tuổi "Sủu" có
    được không!

     

    4. Quan lớn mua vàng


    Theo lệ ngày xưa, ai  làm quan  thì mua món gì cũng chỉ phải  trả
    nửa giá tiền, trừ mua vàng phải trả đủ.
    Một ông quan nọ vừa đến nhậm chứa, bảo hiệu vàng đem hai lạng
    đến bán cho ngài. Chủ hiệu vàng nghe tiếng quan dữ như cọp, mói
    bẩm:
    - Vàng mỗi lạng thực giá sáu chục đồng, song quan lớn thì trả một
    nửa cũng được.
    Quan cầm hai lạng vàng xem, rồi ung dung bỏ một lạng vào  túi.
    Chủ hiệu tưởng quan  chỉ mua  có một lạng,  còn lạng  kia  trả lại,
    nên khi quan vào nhà trong, anh ta vẫn đứng đấy đợi trả tiền. Hồi
    lâu quan ra, thấy vậy mới hỏi:
    - Mua bán xong rồi, còn đứng đấy làm gì?
    Chủ hiệu vàng đáp: - Con chờ quan lớn trả tiền cho.
    Quan bảo: - Tiền trả rồi, còn đòi gì nữa?
    Chủ hiệu vàng đáp: - Hai lạng, quan trả lại một lạng, lấy một lạng.
    Quan nổi giận:
    - Nhà ngươi lạ thật! Nhà ngươi bảo ta trả một nửa cũng được. Ta
    mua hai lạng, nhưng chỉ lấy một,  trả lại một chẳng phải  là đã  trả
    một nửa là gì!

     

    5. Dân giần quan


    Có hai anh lính hầu hạ quan lâu ngay,  thấy quan đã ác lại hay ăn
    tiền, cứ có việc vào cửa quan là y như bị đánh đập tàn tệ, đến lúc
    xì tiền ra mới thôi.
    Một  hôm, rỗi  rãi,  hai  anh  ngồi  kháo  chuyện với  nhau,  nói xấu
    quan. Một anh bảo:
    - ác thế thì có ngày dân nó quật lại cho mà xem!
    Quan quán quạt chi quàn quan
    Dân dấn dận chi dần dân
    Quan là quan, quan quàn dân
    Dân là dân, dân giần quan.
    Chẳng ngờ quan đi qua nghe được trợn mắt hỏi: - Bay nói gì thế?
    Anh kia nói chữa:
    - Bẩm quan, con bảo: "Quan quản dân, dân... cần quan. Không có
    quan thì ai cai trị dân".

     

    6. Quan thị và quan võ xỏ nhau


    Quan Võ ghét quan Thị,  trông thấy quan mới đọc một vế câu đối
    xỏ:
    Thị vào hầu, thì đứng thị trông,
    Thị cũng muốn, thị không có ấy.
    Bốn  chữ  thị ở đay có bốn nghĩa và được giả  thích ngay,  chứ  thị
    đầu  là hầu hạ, chữ  thứ hai  là  trông, chữ  thứ ba  là muốn, chữ  thứ
    tư là ấy.
    Quan thị tữc quá đối lại:
    Vũ cậy mạnh, vũ ra vũ mưa,
    Vũ gặp mưa, vũ ướt cả lông.
    Bốn  chữ vũ cũng  có bốn nghĩa và được  giả  thích  ngay như bốn
    chữ thị ở vế trên. Hai bên đối nhau đêu giỏi cả, thật là kẻ tám lạng
    người nửa cân.

     

    7. Diệu kế


    Một quan võ có tính sợ vợ. Một hôm, đang cầm cự với giặc ở biên
    thùy, bỗng nghe tin mật báo là phu nhân đang ở sau lưng xông tới
    để hỏi tội quan về việc quan đem nàng hầu đi theo, quan bèn triệu
    tập ban tham mưu lại vấn kế.
    Kẻ đưa kế này, người bày mưu nọ, tướng quân đều thấy không ổn.
    Bỗng một viên quân sư, vốn dòng râu quặp, tiến lại tâu rằng:
    - Trước mặt, địch quân như gió bão, sau lưng phu nhân như nước
    lũ. Song lọt vào  tay giặc không nguy bằng lọt vào  tay phu nhân.
    Chỉ có nước tướng quân hàng giặc, để thoát khỏi  tay phu nhân  là
    hay hơn cả.
    Ông tướng vỗ đùi khen:
    - Diệu kế! Tuyệt diệu kế!

     

    8. Bố mày! Ðã chết với tao chưa?


    Một anh, nhà có giỗ, vợ vừa làm cỗ xong, đặt lên bàn thờ thì một
    con ruồi đến đậu ngay lên đĩa thịt. Chị vợ vội kêu lên:
    - Thôi chết rồi! Mâm cơm cúng ông bà mà anh không coi cẩn thận
    để ruồi nó đậu vào, làm uế tạp mất rồi!
    Anh chồng nghe thế, giận con ruồi lắm, nghĩ bụng: Hai vợ chồng
    lòng  thành  làm được mâm cơm mà con ruồi nó  làm ô uế, giờ có
    cúng, ông bà cũng không về hưởng nữa, liền lên huyện kêu:
    - Bẩm lạy quan lớn, chúng tôi vất vả quanh năm hôm nay mới làm
    đuợc mâm cơm cúng ông bà, thế mà con ruồi nó sà vào, làm ô uế
    cả. Xin quan lớn xử tội nhờ.
    Quan nghe xong bảo:
    - Tao cho phép mày từ  rày hễ  thấy nó bất kỳ ở đâu, cứ đánh cho
    chết.
    Quan vừa buông lời, thì một con ruồi đến đậu ngay trên má quan.
    Anh  kia  trông  thấy, mắm môi,  giang  tay  tát bốp  vào mặt  quan
    chứi:
    - Bố mày! Ðấ chết với ông chưa!

     

    9. Có con giun đất!


    Quan  tuần rậm  râu, ngồi ăn cơm với quan án không  râu. Có hạt
    cơm dính vào râu quan tuần, anh lính hầu quan tuần vội bẩm:
    - Bẩm cụ lớn,  trong bộ râu cụ lớn có hòn ngọc minh châu. Quan
    tuần thủng thẳng vuổt râu để cho hạt cơm rơi xuống.
    Quan án về nhà, bảo anh lính hầu mình:
    - Ðấy mày xem! Lính bên quan tuần khôn ngoan thế đây! Giá mày
    học được như nó thì có phải tao cũng được mát mặt không?
    Cách mấy hôm sau, quan  tuần sang quan án ăn cơm. Có sợi bún
    dính ở mép quan án, anh lính hầu quan ăn trông thấy vội bẩm:
    - Bẩm cụ lớn, trên mép cụ lớn có con giun đất đấy ạ!

     

    10. Ba anh đầy tớ


    Một  lão nhà giàu có ba anh đầy tớ, nhưng mỗi anh một tính, anh
    thì rất cẩn thận, anh thì rất lo xa, còn một anh thì rất lễ phép. Lão
    lấy làm đắc ý lắm.
    Một hôm, cậu con cả  lão ngã xuống ao, anh cẩn  thận  trông  thấy,
    chạy về thưa với chủ:
    - Thưa ông, cậy cả nhà ngã xuống ao, xin ông cho phép con đi vớt
    cậu lên ạ!
    Vớt lên được, thì cậu cả đã chết ngoẻo rồi. Lão liền vác gậy đuổi,
    anh cẩn thận chạy biến. Lão sai anh lo xa đi mua áo quan về liệm.
    Ðược một  lúc, anh này mang về hai cái. Thấy  thế ông chủ  trừng
    mắt:
    - Tại sao mua những hai cái, thằng kia?
    Anh này trả lời:
    - ấy, con mua phòng xa, nhỡ cậu hai có chết đuối  thì có cái dùng
    ngay.
    Lão lại vác gậy đuổi đi.
    Chỉ  còn  anh lễ  phép vẫn  được  lòng  chủ. Một  hôm,  anh  ta  cùng
    một người nữa cáng  chủ nhà đi  chơi. Ðến  chỗ lội bùn ngập đến
    lưng ống chân mà anh ta vẫn vui vẻ không một lời phàn nàn. Thấy
    thế ông chủ khen:
    - Anh khá lắm, biết chịu khó. Cứ cố đi rồi đến tết  ta sẽ may cho
    bộ cánh.
    Vừa  nói  đến  đấy  thì  anh  đầy tớ dặt  cáng  xuống  giữa  đống  bùn
    khoanh tay lễ phép nói:
    - Con xin đa tạ ông!

     

    11. Bốn cẳng, sáu cẳng


    Một  thầy  cai  sai  lính lệ  đi  trát gấp  (1); bảo  anh  ta lấy  ngựa mà
    cưỡi. Anh  lính lệ giắt ngựa  ra đường nhưng không cưỡi, cứ xắn
    quần  lên tận gối, cắm cổ  chạy  theo  ngựa. Người  qua  đường lấy
    làm lạ hỏi:
    - Anh điên hay sao mà không cưỡi lên ngựa chạy cho mau?
    Anh lính lệ trả lời: Truyện Cười Dân Gian Việt Nam, Phần 2 - VN Thu quan
    6 of 10 8/21/2007 9:36 PM
    - Khéo cho anh! Bốn cẳng lại nhanh hơn sáu cẳng được à!

    (1) trát: cũng như ngày nay ta nói công văn

     

    12. Ghen bóng ghen gió


    Một anh học trò có tính hay ghen muốn thử lòng vợ. Tối đến anh
    ta ngôi núp một xó, đợi vợ di qua  thì  chạy  ra ôm  chầm lấy. Vợ
    giật mình kêu lên. Anh ta mừng lắm, nói:
    - Rõ thật phúc nhà mình. Ðược người vợ trinh tiết.
    Một hôm, xem sử đến chỗ Tần Cối giết Nhạc Phi anh ta giận lắm,
    tay đang cầm cái chén, quăng xuống đất vỡ tan. Vợ thấy thế, nói:
    - Cả nhà có mười cái chén, đập mất chín rồi, còn cái này lại đập
    nốt, lấy gì mà uống nước?
    Anh ta nghe nói, trợn mắt quát to lên:
    - À à! Mình bênh thằng Tần Cối à! Hay là mình đã thông dâm với
    nó?

     

    13. Sao đã vội chết


    Một ông  thầy  lang xưa nay vẫn khoe chữa bệnh giỏi, ngày nọ có
    một ông lão đột ngột lại hỏi:
    - Lão nghe thầy chữa bệnh thần lắm, thầy đã chữa khỏi được mấy
    đám rồi?
    Ông lang quả quyết đáp:
    - Bao nhiêu đám mà nghe lời tôi là chữa khỏi hết.
    Ông lão cau mặt nói:
    - Thầy quên rồi à? Thầy bảo  thằng  cháu nhà  tôi uống  thuốc của
    thầy một năm thì khỏi, sao nó mới uống được ba tháng đã chết?
    Ông lang xua tay nói:
    - Rõ ràng tại cậu nhà không chịu nghe lời tôi. Tôi bảo uống thuốc
    một năm, sao mới uống ba  tháng đã vội chết? Cứ uống  thuốc đủ
    năm, xem có khỏi không nào?

     

    14. Con thanh tịnh


    Ông quan nọ muốn  ăn  thịt  ếch,  sai  lính  đi bắt, nhưng lại không
    muốn dùng tiếng "ếch", nghe không sang, bảo là đi bắt con thanh
    tịnh, ý nói trong sạch, không ăn bẩn.
    Lính nghĩ nát óc mà không hiểu "con thanh tịnh" là con gì, gặp ai
    cũng hỏi. Hỏi nhà sư, nhà sư nói:
    - ở trên đời này, chỉ có nhà tu hành là thanh tịnh thôi!
    Lính mừng quá bắt sư  trói lại,  lôi về để dưới nhà giam, vội vàng
    lên công đường thưa:
    - Bẩm con đã bắt được con thanh tịnh về đây rồi ạ.
    Quan truyền: - Thế thì chặt đâu lột da cho ta!
    Sư nghe, sợ mất vía, lạy lục.
    - Nhờ anh  lên bẩm quan, hôm qua  tôi có ăn mấy miếng  thịt cầy,
    chẳng được thanh tịnh nữa, xin quan xét cho!

     

    15. Sát sinh tội nặng lắm!


    Một  người  đánh  cá  đem  cá  vào  chợ  bán. Có  nhà sư  trông  thấy,
    bảo:
    - Ngày nào ngươi cũng sát sinh, tội nặng lắm! Ðể nhà chùa làm lễ
    sám hối cho, có bằng lòng không?
    Người đánh cá hỏi: - Sám hối thì phải thế nào?
    Sư bảo:  - Bán rẻ  cá  cho  nhà  chùa  để  nhà  chùa  phóng  sinh,  thả
    xuống ao.
    Người đánh cá nói:
    -  Vâng!  Nhưng  xin  nhà  chùa  cho mỗi  con năm  tiền,  chứ  kém
    không được.
    Sư nói:
    - Nam mô phật! Sao đắt thế! Xưa nay nhà chùa vẫn mua cá rán ở
    hàng cơm cũng chỉ có ba tiền một con, nữa là cá chưa rán.

     

    16. Hết khoe chữ


    Có một nhà sư hay khoe chữ, thích đối đáp. Một hôm, học trò vào
    vui cảnh chùa, nhà sư ra câu đối, thách đối:
    - Nhất sĩ nhì nông, hết gạo chạy rông, nhất nông nhì sĩ
    Thấy câu đối có ý châm chọc mình, anh học trò liền trả miếng:
    - Trên sư dưới sãi, ngảng lưng trở lại, trên vãi dưới sư
    Từ đó, nhà sư chỉ lo đọc kinh kệ, không dám khoe chữ nữa.

     

    17. Cha cố và sư ông thi tài


    Một ông cha thấy sư đang đăng đàn làm lễ, muốn xỏ ông sư, đọc
    luông một vế câu đối:
    Sư ông đăng đàn, vãi ra kia, tiểu ra đấy.
    Vãi vừa có ý và vãi, vừa có ý đại tiện, tiểu vừa có ý chú tiểu, vừa
    có ý tiểu tiện.
    Nhà sư cũng không vừa, chờ hôm chủ nhật  thất cho đang rửa tội
    mớivào nhà thờ đối lại:
    Cố cha rửa tội, tra đằng trước, sờ đằng sau.
    Câu đối lại cũng tài tình! Cha có hai nghĩa: ông cha, và "tra" vào;
    sờ cũng có hai ý: bà sờ (souer) và sờ mó.

     

    18. Xin tiền tiên


    Có hai anh hay nói  láo. Một hôm, cùng đi tắm với nhau, anh nọ
    muốn lòe anh kia, nên mang theo năm tiền của mình rồi lặn cuống
    nước, lúc ngoi lên chìa năm tiền ra, nói:
    - Tao lặn xuống gặp hai ông  tiên đang đánh cờ. Tao vào xem  thì
    hai ông ấy cho  tao năm  tiền bảo đi chỗ khác. Tao mừng quá bơi
    lên đây.
    Anh kia biết anh này nói láo, định xỏ lại. Anh ta giả bộ tin là thật,
    hỏi:
    - Thết à! Thết thì để tao lặn xuống xem, may ra xin được mấy tiền
    nữa thì hay.
    Nói rồi liền lặn xuống. Một lát bơi lên:
    - Tao lại gặp  hai  ông  tiên  đánh cờ. Tao mon men  đến  định  xin
    tiền,  thì hai ông  ấy mắng, bảo:  "Thằng  trước xuống đây, đã  cho
    năm tiền bảo về chia nhau. Vậy còn xuống quấy rầy gì nữa!"
    Biết  là bị xỏ, nhưng anh nọ cũng đành phải chia cho anh kia hai
    tiền rưỡi.

     

    19. Nhất bên trọng, nhất bên khinh


    Một anh thờ mộc hay chữ vào làm cho nhà một ông quan hưu trí.
    Ông quan thấy anh ta lanh lợi, nói năng hoạt bát, mới hỏi:
    - Trước kia anh có học hành được chữ gì không?
    Anh ta trả lời: - Bẩm có ạ!
    Ông quan  liền  chỉ  con ngựa bạch quí của mình đang đứng  ăn  ở
    góc sân, bảo:
    - Anh thử làm bài thơ vịnh con ngựa xem, hay thì ta sẽ thưởng.
    Anh thợ mộc ứng khẩu đọc:
    Bạch mã mao như tuyết (Ngựa trắng lông như tuyết)
    Tứ túc cương như thiết (Bốn chân cứng như sắt)
    Tướng công kỵ bạch mã (Ngài cưỡi ngựa trắng)
    Bạch mã tẩu như phi (Ngựa trắng chạy như bay)
    Quan gật gù khen hay, rồi  thưởng cho một  thúng  thóc, một quan
    tiền.
    Anh thợ ra về, gánh bên thúng  thóc, bên đồ lề, thất bên nặng bên
    nhẹ,  liền nói  chữ:  "Nhất  bên  trọng,  nhất bên  khinh". Quan nghe
    nói liền cho thêm một thúng thóc nữa để gánh cho cân.
    Anh ta về nhà kể lại câu chuyện cho mọi người nghe. Có anh hàng
    xóm, dốt  đặc  cán mai, nhưng  thấy được lắm  tiền, lắm  thóc như
    thế, nổi  tính  tham,  liền bảo anh  thợ mộc dạy cho bài  thơ và câu
    nói chữ nọ. Học thuộc rồi, anh ta cũng sắp một đôi quang gánh và
    một ít dụng cụ vào dinh quan xin việc.
    Quan cũng hỏi như lần trước và anh này hí hửng đáp mình là học
    trò. Quan nhìn ra sân, thất bà cụ quét sân bèn bảo anh  ta làm thơ
    vịnh  bà cụ. Anh  này  đã hơi  lúng  túng,  vì  chỉ  thuộc mỗi  bài  thơ
    vịnh con ngựa, bây giờ biết vịnh bà ụ  thế nào? Nhưng đã  trót  thì
    phải trét cũng ứng khẩu đọc:
    Bà cụ mao như tuyết...
    Quan gật đầu: - ừ, được đấy!
    Nghe quan khen, anh ta vững bụng đọc tiếp:
    Tứ túc cương như thiết.
    Quan cau mày: - ý hơi ép, nhưng cũng tạm được, ngâm tiếp đi!
    Mừng quá, anh này đọc một mạch:
    Tướng công kỵ bà cụ,
    Bà cụ tẩu như phi.
    Quan  nghe  xong  giận  quá,  quát  người  nhà nọc  ra  đánh  cho  ba
    mươi roi vào mông. Ðứng dậy anh ta vừa xoa vừa nói: "Nhất bên
    trọng,  nhất  bên  khinh".  Quan  nghe  nói  liền bảo  đánh  thêm  ba
    mươi roi nữa và lưng cho cân.

     

    20. Cô dâu thử tài chú dể


    Tối hôm động phòng, cô dâu đóng cửa buồng không cho chú rể
    vào, ra một vế câu đối, bảo đối được mới mở cửa. Cô dâu đọc:
    Hang Thiên Thai,  then  khóa  động  đào,  đóng  chặt lại kẻo  chàng
    Lưu quen lối cũ
    Cô dâu đã dùng điển  "Lưu  thần nhập Thiên Thai" để  ra câu đối.
    Nhưng cú rể không phải tay vừa, dùng luông điển "Bái Công nhà
    Hán dẫn quân vào cửa Hàm Cốc", đôi lại:
    Cửa Hàm Cốc, lỏng khuôn tạo hóa, mở toang ra cho ông Bái dân
    quân vào.
    Cô dâu  chịu  là đối giỏi và mở  toang ngay cửa  ra  để đón  chú rể
    vào.

     

    21. Làm theo bố vợ


    Có anh chàng kia,  tính rất khù khờ. Biết  thế nên  trước khi anh  ta
    đi làm rể, mẹ anh ta đã đinh ninh dặn dò:
    - Thất bố vợ làm gì thì con phải làm theo, chớ đừng hếch mắt lên
    mà nhìn, người ta cười cho, nghe không?
    Nhớ lời mẹ dặn, một hôm bố vợ đang cuốc đất, anh ta chạy lại đỡ
    lấy cuốc nói:
    - Thầy để con làm cho.
    Ông bố vợ vui vẻ trao cuốc cho, rồi đi trồng chuối. Thấy thế, anh
    ta lại chạy theo và bảo để đó anh làm cho.
    Lần này ông bố vợ không nói gì cả, bỏ đi đốn tre. Anh ta lại chạy
    theo  giật lấy  dao  . Bực mình  vì  anh  con rể  giành mất  việc mà
    chẳng làm xong việc gì, ông ta bỏ về nhà. Dọc đường cái khăn bịt
    đầu vướng phải cành tre, ông ta cũng không buồn nhặt, cứ thế đi.
    Anh con rể không có khăn cũng vộ cởi ngay áo treo  lên cành tre,
    rồi tất tả chạy theo bố vợ về.
    Về đến nhà, ông ta hầm hầm chạy vào buồng vợ sinh sự với vợ:
    - Ðồ ngu! Chọn  thế nào mà lại vớ phải một  thằng rể điên. Sáng
    nay chẳng làm được việc gì với nó cả!
    Hai vợ chồng cãi nhau, rồi ông ta đạp cho vợ một đạp.
    Anh rể vừa hộc tốc chạy về, thấy thế cũng co cẳng đạp cho mẹ vợ
    thêm một đạp nữa ngã lăn kềnh.

     

    21. Nguyện vọng của anh lười


    Có một anh suốt ngày đêm chỉ nằm một chỗ, có hai bữa cơm cũng
    không muốn há miệng ăn. Thế  là chết đói. Xuống âm phủ, Diêm
    Vương bắt đầu làm kiếp mèo. Anh ta bèn tâu:
    - Muôn tâu Ðại Vương, Ðại Vương bắt hóa kiếp mèo, thì xin cho
    được một bộ lông đen tuyền, chỉ có cái mũi là lông trắng mà thôi.
    Diêm Vương không hiểu ý ra làm sao, hỏi lại:
    - Ðể làm gì?
    Anh ta tâu:
    - Ðể khi con nằm trong xó tối chuột không trông thấy, chỉ thấy cái
    đốm  trắng, uưởng  là cục mỡ, chạy lại gặm,  thế  là con cứ việc há
    mồm ra ăn thịt, không mất công rình bắt nữa.
     


    Nhắn tin cho tác giả
    Nguyễn Xuân Diện @ 21:09 04/03/2011
    Số lượt xem: 1898
    Số lượt thích: 0 người
     
    Gửi ý kiến