Welcome to BLOG

Phần mềm bản quyền miễn phí hàng ngày

Giveaway of the Day

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Thành viên trực tuyến

    1 khách và 0 thành viên

    Sắp xếp dữ liệu

    LIÊN KẾT BÁO

    LIÊN KẾT THÀNH VIÊN ViOLET

    Chức năng chính 1

    Chào mừng đến với BLOG TRUYỆN

    Blog Truyện là website chia sẻ tài liệu nên xin được bỏ qua vấn đề về bản quyền tác giả. Nếu có yêu cầu gì xin được liên hệ qua dienbd79@gmail.com
    Gốc > CỔ TÍCH THẾ GIỚI > Truyện cổ Grim >

    Ong chúa

    Ngày xửa ngày xưa, có hai Hoàng tử đi phiêu lưu, sống lang
    bạt không về nhà nữa.
    Người em út, thường gọi là "Chú Ngốc", lên đường đi tìm hai
    anh. Tìm mãi gặp hai anh thì chàng ta lại bị hai anh giễu cợt: khôn
    ngoan như chúng tao mà còn chẳng đi đến đâu, huống hồ là cái thứ
    mày ngốc nghếch thế mà cũng đòi đua chen với đời.
    Ba anh em cùng đi thì gặp một tổ kiến. Hai anh muốn phá đi
    xem trong khi hoang mang kiến bò đi lung tung ra sao và tha trứng
    đi như thế nào. Nhưng chú Ngốc nói:
    - Xin các anh để chúng yên thân, em không để các anh quấy
    nhiễu chúng đâu.
    Ba anh em lại đến một cái hồ đầy vịt đang bơi. Hai anh muốn
    bắt một đôi làm thịt ăn, nhưng chú Ngốc không chịu:
    - Xin các anh để chúng yên thân, em không để các anh quấy
    giết chúng đâu.
    Ba anh em lại đến một tổ ong đầy mật chảy rào cả ra ngoài
    thân cây. Hai anh muốn đốt lửa ở gốc cây hun cho ong chết để lấy
    mật, nhưng chú Ngốc ngăn lại, nói:
    - Xin các anh để chúng yên thân, em không để các anh hun
    chúng đâu.
    Ba anh em đi mãi đến một lâu đài vắng tanh, chỉ có ngựa bằng
    đá ở trong chuồng chứ không thấy một bóng người nào. Họ dạo qua
    tất cả các phòng, đến trước một cái cửa đóng có ba khóa. Giữa cửa
    có đục một cửa sổ nhỏ, qua đó có thể dòm vào trong buồng được. Họ
    trông thấy một người bé nhỏ, tóc hoa râm, ngồi trước một cái bàn.
    Họ gọi một lần, hai lần, nhưng người ấy không thưa. Họ gọi đến lần
    thứ ba thì người ấy đứng dậy mở cửa đi ra.
    Người ấy chẳng nói chẳng rằng, dẫn họ đến trước một cái bàn
    bày la liệt thức ăn.
    Khi họ đã ăn uống xong rồi, người ấy dẫn mỗi ông hoàng vào
    một buồng ngủ riêng.
    Sáng hôm sau, người ấy vào buồng người anh cả, dẫn anh ta
    đến một cái bảng đá trên có ghi ba việc phải làm để giải thoát cho
    lâu đài bị phù phép.
    Việc thứ nhất là vào rừng, tìm ở dưới đám rêu một nghìn viên
    ngọc của công chúa. Nếu trước khi mặt trời lặn mà không tìm được
    đủ số ngọc thì người đi tìm sẽ biến thành đá.
    Người anh cả đi tìm nhưng tìm một ngày chỉ được có một trăm
    viên ngọc. Thế là anh ta hóa đá.
    Hôm sau đến lượt người anh thứ hai đi tìm ngọc. Anh ta cũng
    không hơn gì anh cả mấy, chỉ tìm được có hơn hai trăm viên ngọc và
    cũng hóa đá.
    Sau cùng đến lượt chú Ngốc đi mò ngọc dưới rêu. Tìm ngọc đâu
    phải là dễ, công việc chậm chạp lắm. Chú ngồi khóc trên một tảng
    đá. Bỗng Chúa kiến mà chú đã cứu thoát trước kia cùng với năm
    nghìn kiến quân, đến giúp chú, tìm đủ số ngọc trong chốc lát và xếp
    thành đống.
    Việc thứ hai là mò ở đáy bể lên cái chìa khóa buồng ngủ của
    công chúa.
    Chú Ngốc vừa đến bờ bể thì tức khắc đàn vịt mà chú đã cứu bơi
    lại gần chú, lặn xuống nước và mò chìa khóa lên.
    Việc thứ ba khó nhất: phải tìm ra trong ba công chúa đang ngủ
    cô nào ít tuổi nhất và đáng yêu nhất. Ba nàng công chúa đều giống
    nhau như đúc, chỉ khác nhau ở chỗ, trước khi ngủ ba nàng ăn thức
    ngọt khác nhau: cô nhớn ăn một thìa đường, cô thứ hai uống một
    hớp nước đường, cô thứ ba uống một thìa mật ong.
    Ong Chúa mà chú Ngốc đã cứu thoát khỏi ngọn lửa đến giúp
    chú: ong bay đi ngửi mồm ba nàng công chúa, rồi đậu lên môi công
    chúa đã ăn mật ong để ông hoàng Ngốc nhận ra.
    Tức thì tòa lâu đài thoát khỏi giấc ngủ triền miên và những
    người đã hóa ra đá lại trở thành người.
    Chú Ngốc cưới nàng công chúa ít tuổi nhất và đáng yêu nhất,
    rồi được nối ngôi vua. Còn hai anh chú Ngốc được lấy hai nàng công
    chúa kia.
    Qua câu chuyện các em có thấy người em út thường gọi là "Chú
    Ngốc" có đáng yêu không? Với lòng yêu thương các con vật "Chú
    Ngốc" đã được chúng giúp đỡ trong lúc qặp khó khăn. Như vậy,
    "Chú Ngốc" có phải là người thật sự ngốc nghếch không?
    Nhắn tin cho tác giả
    Nguyễn Xuân Diện @ 19:16 26/01/2011
    Số lượt xem: 439
    Số lượt thích: 0 người
     
    Gửi ý kiến