Welcome to BLOG

Phần mềm bản quyền miễn phí hàng ngày

Giveaway of the Day

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Thành viên trực tuyến

    2 khách và 0 thành viên

    Sắp xếp dữ liệu

    LIÊN KẾT BÁO

    LIÊN KẾT THÀNH VIÊN ViOLET

    Chức năng chính 1

    Chào mừng đến với BLOG TRUYỆN

    Blog Truyện là website chia sẻ tài liệu nên xin được bỏ qua vấn đề về bản quyền tác giả. Nếu có yêu cầu gì xin được liên hệ qua dienbd79@gmail.com
    Gốc > CỔ TÍCH THẾ GIỚI > Truyện cổ Grim >

    Người thợ săn tài giỏi

    Xưa có một gã con trai học nghề thợ khóa. Một hôm anh thưa
    cha, muốn ra ngoài thiên hạ để thi thố tài năng. Người cha bảo:
    - Được con ạ, cha cũng bằng lòng thôi.
    Ông đưa con lên đường và cho con một ít tiền. Anh con trai đi
    tìm việc làm. Nhưng chỉ ít lâu sau, anh thấy chán nghề và thích đi
    săn. Đang lang thang, anh gặp một bác thợ săn mặc quần áo màu
    lục, hỏi anh từ đâu đến và định đi đâu. Anh bảo anh là thợ khóa,
    giờ không thích nghề ấy nữa, muốn học săn bắn, không biết bác có
    sẵn lòng nhận anh làm học trò không. Bác thợ săn đáp:
    - Ồ, có chứ! Nếu chú thích thì cứ đi với tôi.
    Anh đi theo, ở với bác mấy năm liền và được bác truyền nghề
    cho. Ít lâu sau, anh lại xin đi để tìm dịp thử tài. Bác thợ săn trả
    công cho anh một khẩu súng hơi. Súng này đặc biệt là bắn gì trúng
    nấy.
    Anh đến chỗ kia có khu rừng rậm, đi cả ngay vẫn chưa hết. Tối
    đến, để tránh thú dữ, anh leo ngồi trên ngọn cây cao. Khoảng nửa
    đêm, anh thấy ở xa có ánh lửa le lói. Anh nhìn kỹ qua đám cành lá,
    cố nhớ chỗ ấy. Anh lại lấy mũ ném về phía ánh lửa, đánh dấu
    đường. Xong anh tụt xuống nhặt mũ rồi cứ hướng ấy thẳng đường
    đi tới.
    Càng đi tới, ánh lửa càng rõ. Lúc đến gần, anh thấy một đống
    lửa rất to, ba gã khổng lồ đương xiên một con bò nướng. Bỗng một
    gã bảo:
    - Tớ phải nếm xem sắp chín chưa.
    Gã xé một miếng, sắp đưa vào miệng thì bị anh thợ săn bắn
    một phát, thịt văng đi mất. Gã nói:
    - Ôi chao, thế mà gió cũng thổi bay được miếng thịt mình cầm
    đấy!
    Gã xé miếng khác. Gã ghé răng vừa định cắn, lại bị anh thợ
    săn bắn luôn phát thứ hai, thịt văng mất nốt. Gã cáu quá, tát gã
    ngồi bên quát:
    - Cậu giằng của tớ à?
    Gã kia cãi:
    - Tớ có giằng đâu, chắc tay thiện xạ nào bắn văng đi đấy.
    Gã khổng lồ xé miếng thịt thứ ba, nhưng gã cầm chưa chắc tay
    đã lại bị bắn văng luôn nốt.
    Mấy gã bảo nhau:
    - Người bắn rơi miếng ăn của ta nhất định phải là tay thiện xạ.
    Thật là cần được một người như thế!
    Cả ba gã gọi ầm ĩ:
    - Này nhà thiện xạ ra đi nào! Ra đây sưởi ấm ăn no, bọn tớ
    không làm gì cậu đâu! Nhưng nếu cậu không chịu ra, để bọn tớ phải
    đi tìm thì lúc ấy xong đời cậu.
    Anh bèn bước ra, nói anh là tay thợ săn lành nghề, bắn gì
    trúng nấy. Chúng bảo nếu anh muốn đi với chúng, chúng sẽ cho đi.
    Chúng kể cho anh biết, ở trước cửa rừng có một nàng công chúa
    xinh đẹp, chúng đang muốn cướp nàng ấy. Anh nói:
    - Được, việc ấy dễ thôi!
    Chúng lại bảo:
    - Nhưng còn điều này: ở đấy có con chó nhỏ, cứ thấy người đến
    gần là nó sủa. Mà hễ nó sủa là kinh động cả triều đình. Cậu có bắn
    chết con chó ấy được không?
    Anh bảo:
    - Được chứ, có khó gì cái trò mọn ấy.
    Sau đó anh xuống thuyền qua sông. Lúc thuyền vào gần bờ, con
    chó chạy ra định sủa. Anh bắn nó chết ngay. Bọn khổng lồ thấy thế
    mừng lắm, chắc mẩm phen này sẽ cướp được công chúa. Nhưng anh
    muốn vào xem tình hình ở trong động tĩnh thế nào đao. Anh bảo
    chúng cứ đứng đợi, chờ anh gọi.
    Anh vào trong lâu đài, thấy thật yên tĩnh. Anh mở cửa phòng
    đầu tiên, thấy trên tường treo thanh kiếm bạc, có đính ngôi sao
    vàng và khắc tên vua. Trên bàn cạnh đấy, có lá thư niêm phong gắn
    xi. Anh xé thư đọc. Thư viết: "Ai lấy được kiếm thì chém ai cũng
    chết". Anh lấy kiếm đeo rồi lại đi. Sang đến căn phòng công chúa
    ngủ, thấy nàng đẹp quá, anh nín thở ngắm mãi, bụng nghĩ: "Người
    con gái ngây thơ thế, sao ta nỡ để vào tay mấy người khổng lồ hung
    bạo và nham hiểm?". Anh nhìn quanh, thấy một đôi hài dưới gầm
    giường. Hài bên phải đính một ngôi sao có tên vua. Hài bên trái
    cũng đính một ngôi sao có tên công chúa. Cổ nàng quấn chiếc khăn
    lụa lớn thêu kim tuyến, vạt bên phải thêu tên vua với một ngôi sao,
    vạt bên trái thêu tên nàng với một ngôi sao, chữ vàng rực rỡ. Anh
    lấy kéo cắt vạt khăn bên phải bỏ túi. Anh bỏ túi cả chiếc hài bên
    phải thêu tên vua. Trong lúc ấy, người con gái vẫn ngủ say, người
    như vùi trong áo. Tiện tay anh cắt một mảnh áo đút nốt vào túi kia.
    Anh làm rất nhẹ nhàng, không động đến người nàng.
    Xong anh ra đi, để nàng ngủ yên. Lúc anh đến cổng, bọn khổng
    lồ đợi ở ngoài tưởng anh đem công chúa ra. Anh gọi chúng vào bảo:
    người thiếu nữ đó ở tay anh rồi. Anh không mở được cổng, nhưng
    cổng có lỗ hổng, chúng phải chui mà vào. Đợi gã thứ nhất lại, anh
    túm tóc kéo đầu nó, chặt một nhát, đoạn kéo cả người nó vào trong
    nốt. Xong anh gọi đứa thứ hai, chặt đầu nó rồi đến đứa thứ ba và
    rất mừng là cứu được công chúa khỏi tay kẻ thù. Anh xẻo lưỡi mấy
    đứa, bỏ túi. Khi ấy anh nghĩ bụng: "Hay ta về cho cha biết những
    việc ta làm đã, rồi ta lại đi quanh thiên hạ, nhất định sẽ gặp vận".
    Vua ở trong lâu đài thức dậy thấy xác ba đứa khổng lồ, vội
    chạy sang phòng công chúa hỏi ai đã giết lũ giặc. Công chúa thưa:
    - Tâu vua cha, con ngủ say nên không biết.
    Công chúa tỉnh dậy, định mang hài thì chiếc bên phải đã mất.
    Nàng nhìn khăn thấy mất vạt bên phải, nhìn áo cũng thấy mất một
    mảnh.
    Vua cha hội cả triều thần, binh tướng, hỏi ai đã giết lũ khổng
    lồ, cứu công chua. Có tên đại úy chột mắt, xấu trai đứng ra nhận
    liền.
    Vua bèn phán gả công chúa cho gã để thưởng công. Công chúa
    thưa:
    - Tâu vua cha, thà con bỏ nhà ra đi, chứ con không thể lấy tên
    ấy được!
    Vua truyền nếu nàng không vâng lời thì bắt nàng cởi trả hoàng
    y, mặc quần áo nông thôn rồi đuổi đi. Nàng phải tới một hàng nồi
    kia để ngồi bán nồi đất.
    Công chúa trả hoàng y, đến nhà hàng nồi hỏi mượn trước một
    số nồi, hẹn chiều bán xong sẽ trả tiền.
    Vua lại bắt nàng phải dọn hàng ngay ở góc đường. Xong vua
    thuê mấy chiếc xe, sai đánh chạy qua giữa đám nồi đất cho vỡ hết.
    Công chúa vừa dọn hàng thì đoàn xe kéo đến, cán vỡ tất.
    Nàng khóc nói:
    - Trời ơi, giờ biết lấy gì đền nhà hàng!
    Vua muốn dùng cách ấy để buộc nàng lấy viên đại úy. Nhưng
    nàng lại đến hàng nồi, hỏi mượn thêm chuyến hàng nữa. Nhà hàng
    không chịu, bắt nàng phải nộp lại đủ số tiền lần trước đã. Nàng về
    kêu khóc với cha, nói nàng muốn đi xa.
    Vua phán:
    - Ta sẽ cho dựng một cái lán nhỏ trong rừng, ngươi vào đó mà ở.
    Ngươi sẽ phải nấu ăn cho bất kỳ ai mà không được lấy tiền.
    Lán dựng xong, ngoài cửa treo tấm biển đề: "Hôm nay không
    lấy tiền, mai sẽ lấy". Công chúa đến đấy ở. Tin truyền đi chỗ nọ có
    người con gái nấu ăn không lấy tiền, biển treo ngoài cửa đề rõ ràng
    như thế.
    Tin đồn đến tai anh thợ săn. Anh nghĩ bụng: "Đấy là dịp tốt
    cho mình, mình nghèo xơ xác, một xu không có". Anh khoác súng,
    đeo túi đi. Trong túi còn nguyên những thứ đã lấy ở lâu đài làm vật
    chứng. Vào rừng, anh tìm thấy cái làn có biển đề: "Hôm nay không
    lấy tiền, mai sẽ lấy". Anh vẫn đeo thanh kiếm dùng để giết ba gã
    khổng lồ, bước vào xin ăn. Anh mừng rỡ thấy người con gái đẹp quá,
    cứ như tranh vẽ. Nàng hỏi anh từ đâu lại và định đi đâu. Anh đáp:
    - Tôi ngao du thiên hạ.
    Nàng thấy tên cha mình trên đốc kiếm, hỏi anh đã lấy nó ở
    đâu. Anh hỏi nàng có phải là công chúa không. Nàng đáp:
    - Đúng.
    Anh bảo:
    - Chính tôi ngày ấy đã chặt đầu ba đứa khổng lồ bằng thanh
    kiếm này.
    Anh lấy xâu lưỡi trong túi ra làm chứng, lại cho nàng xem cả
    chiếc hài, vạt khăn và mảnh áo. Nhận ra người cứu mình, công
    chúa vui mừng khôn xiết.
    Sau đấy, hai người về gặp vua. Công chúa dẫn vua về phòng
    riêng của mình ngày trước, đoạn tâu để vua rõ: Chính anh thợ săn
    mới là người đã cứu mình và giết lũ khổng lồ. Vua thấy vật chứng
    rành rành, không ngờ gì nữa mới phán: "Giờ mọi sự đã rõ ràng là
    điều rất tốt. Ta thuận cho chàng thợ săn làm phò mã". Công chúa
    nghe phán mừng vô hạn.
    Sau đấy người ta cho anh thợ săn ăn mặc giả làm khách lạ.
    Vua truyền bày tiệc cưới. Khách vào bàn tiệc, tên đại úy ngồi bên
    trái công chúa, anh thợ săn ngồi bên phải công chúa. Tên đại úy cứ
    tưởng anh là khách mời đến. Ăn uống xong, vua phán người có điều
    muốn hỏi để tên đại úy thử đoán xem: "Có kẻ dám nhận đã giết ba
    đứa khổng lồ, người ta mới hỏi lưỡi mấy đứa ấy đâu, nó ra tìm thấy
    đầu lâu không có lưỡi, thì thế nào?"
    Tên đại úy tâu:
    - Tất mấy đứa kia không có lưỡi.
    Vua phán:
    - Nói sai rồi. Phàm động vật, giống nào lại không có lưỡi.
    Vua hỏi tiếp:
    - Với kẻ nói sai, nên xử lý thế nào?
    Tên đại úy đáp:
    - Tâu, phải đuổi nó ra ngoài cõi
    Vua phán: "Thế là nó tự kết án nó rồi". Người sai đuổi tên ấy ra
    ngoài cõi.
    Công chúa lấy anh thợ săn. Phò mã cho đón cha mẹ đến để
    phụng dưỡng. Cả nhà đoàn tụ êm ấm. Sau khi vua mất, phò mã lên
    nối ngôi.
    Câu chuyện kể về anh chàng thợ săn tài giỏi và tấm lòng trung
    thực của nàng công chúa. Những kẻ gian dối rồi cũng bị lôi ra ánh
    sáng, người có công, trung thực sẽ được đền bù xứng đáng.
    Nhắn tin cho tác giả
    Nguyễn Xuân Diện @ 17:19 26/01/2011
    Số lượt xem: 321
    Số lượt thích: 0 người
     
    Gửi ý kiến