Welcome to BLOG

Phần mềm bản quyền miễn phí hàng ngày

Giveaway of the Day

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Thành viên trực tuyến

    3 khách và 0 thành viên

    Sắp xếp dữ liệu

    LIÊN KẾT BÁO

    LIÊN KẾT THÀNH VIÊN ViOLET

    Chức năng chính 1

    Chào mừng đến với BLOG TRUYỆN

    Blog Truyện là website chia sẻ tài liệu nên xin được bỏ qua vấn đề về bản quyền tác giả. Nếu có yêu cầu gì xin được liên hệ qua dienbd79@gmail.com
    Gốc > CỔ TÍCH THẾ GIỚI > Truyện cổ Grim >

    Chim sơn ca

    Xưa có một người trước khi đi xa từ biệt ba con gái, hỏi các con
    muốn lấy quà gì. Cô cả muốn lấy ngọc, cô thứ hai xin kim cương, cô
    út nói:
    - Thưa bố, con chỉ thích được một con chim sơn ca vừa nhảy
    nhót vừa hót véo von.
    Bố bảo:
    - Được, nếu có thì bố sẽ mang về cho con.
    Rồi bố hôn ba con ra đi.
    Đến ngày về, ông bố mua được đủ ngọc và kim cương cho hai
    con lớn. Còn chim sơn ca nhảy nhót và hót véo von, thì ông tìm
    khắp nơi mà chẳng thấy. Ông lấy làm buồn lắm vì cô út là con cưng
    của ông. Ông đi qua một khu rừng trong đó có một tòa lâu đài lộng
    lẫy. Bên lâu đài có một cái cây. Tít trên ngọn cây, ông thấy một con
    chim sơn ca vừa nhảy vừa hót véo von.
    Ông mừng quá kêu lên:
    - Chà! Chú mày hiện ra thật đúng lúc.
    Ông bèn gọi đầy tớ bảo trèo cây bắt chim. Nhưng khi ông vừa
    bước lại gần bỗng có một con sư tử nhảy chồm lên, quẫy người gầm,
    làm chuyển động cả cành lá.
    Sư tử hét lên:
    - Ta sẽ ăn thịt đứa nào lấy trộm con chim sơn ca nhảy nhót hót
    véo von của ta.
    Người bố thưa:
    - Bẩm ông, tôi không biết là chim của ông. Ông cho tôi chuộc tội
    bằng vàng khối. Xin ông tha chết cho tôi.
    Sư tử nói:
    - Người muốn sống phải hứa về nhà gặp cái gì trước tiên phải
    làm cho ta cái đó làm của riêng. Nếu ngươi chịu thì ta tha chết mà
    lại tặng thêm con chim cho cô con gái cưng của ngươi nữa.
    Người bố từ chối đáp:
    - Nhỡ ra khi tôi về nhà gặp ngay con gái út tôi thì biết làm thế
    nào? Cháu yêu tôi lắm, bao giờ cũng chạy ra đón tôi.
    Nhưng người đầy tớ sợ bảo:
    - Thưa ông, có thể ông gặp đúng cô út, nhưng biết đâu lại chẳng
    gặp con mèo, con chó gì đó.
    Người bố nghe xuôi tai, cầm lấy con chim sơn ca nhảy nhót, hót
    véo von, và hứa về nhà gặp gì trước tiên sẽ cho sư tử. Ông ta về tới
    nhà thì gặp ngay đúng con gái út cưng nhất. Cô ta chạy lại hôn bố,
    vuốt ve bố. Cô thấy bố mang về một con chim sơn ca nhảy nhót, hót
    véo von, thì mừng mừng rỡ.
    Bố thì chẳng vui mừng chút nào, khóc lóc bảo con:
    - Con yêu của bố ơi, bố mua cho con con chim nhỏ này bằng giá
    rất đắt. Bố đã phải hứa đem con cho một con sư tử. Nó mà được con
    là nó xé xác con ra ăn thịt mất.
    Rồi ông kể lại đầu đuôi câu chuyện, bảo con chớ có đi, thôi thì
    cũng đành liều, muốn ra sao thì ra. Cô gái an ủi ông và nói:
    - Bố yêu của con ơi, bố đã hứa thì phải làm. Bố để con đi đến
    chỗ ấy làm cho sư tử nguôi giận. Sau đó con sẽ trở về, không can gì
    đâu.
    Sớm hôm sau, cô hỏi đường, từ biệt bố, ung dung đi vào rừng.
    Thật ra con sư tử là một ông hoàng bị phù phép, ban ngày thì
    bản thân và kẻ hầu người hạ đều là sư tử cả, đến đêm lại hiện
    nguyên hình người. Cô gái được tiếp đón rất niềm nở và đưa vào
    cung điện. Đêm đến, sư tử hiện thành một người rất đẹp. Lễ cưới tổ
    chức linh đình. Hai vợ chồng sống với nhau rất vui vẻ, ngày ngủ
    đêm thức.
    Một hôm, chàng bảo:
    - Mai ở nhà em có lễ cưới đấy. Chị cả lấy chồng. Nếu em thích
    đi thì để bảo bầy sư tử đưa đi.
    Nàng thưa vâng vì cũng muốn về thăm bố luôn thể. Bầy sư tử
    đi theo nàng.
    Ở nhà thấy nàng về thì mừng quá vì ai cũng tưởng là nàng đã
    bị sư tử xé xác ăn thịt từ lâu rồi. Nàng kể chuyện đã lấy được chồng
    đẹp ra sao, mọi việc đều tốt lành. Nàng ở lại nhà suốt thời gian cưới
    rồi lại về rừng.
    Đến lúc chị hai đi lấy chồng, nàng lại được mời về dự lễ cưới
    bảo sư tử:
    - Lần này em không muốn đi một mình. Chàng phải đi cùng
    em.
    Sư tử đáp là như thế rất nguy vì nếu bị ánh sáng của đèn, lửa,
    chiếu phải thì chàng sẽ biến ngay ra chim bồ câu, bay suốt bảy năm
    trời ròng rã.
    Nàng bảo:
    - Không sao chàng ạ. Chàng cứ đi với em. Em nhất quyết giữ
    cho chàng, tránh cho chàng khỏi bị bất kỳ ánh sáng gì chiếu phải.
    Hai vợ chồng cùng ra đi, mang theo cả con nhỏ. Tới nơi, nàng
    cho làm cái buồng tường thật dày, ánh sáng không lọt vào được.
    Chàng phải ngồi trong đó, trong khi đèn nến đám cưới thắp lên ở
    ngoài. Nhưng cửa làm bằng gỗ tươi bị nứt một kẽ nhỏ, không ai
    biết. Đám cưới rất linh đình, ở nhà thờ về có nhiều đèn đuốc. Khi đi
    qua phòng, có một tia sáng nhỏ như sợi tóc lọt vào chiếu phải người
    hoàng tử. Hoàng tử biến hình liền. Vợ vào tìm chàng chẳng thấy,
    chỉ thấy một con chim bồ câu trắng. Chim bồ câu bảo nàng:
    - Trong bảy năm ròng rã, anh sẽ phải bay đi khắp bốn phương
    trời. Cứ bảy bước anh sẽ nhả xuống một giọt máu đào và để rơi
    xuống một chiếc lông trắng để đánh giấu đường đi. Em cứ theo vết
    anh đi thì sẽ giải thoát được cho anh.
    Nói rồi bồ câu bay ra cửa. Nàng đi theo vết chim. Cứ bảy bước
    lại có một giọt máu đào và một chiếc lông trắng rơi xuống chỉ
    đường. Nàng đi mãi khắp chân trời góc bể không ngoái cổ nhìn
    quanh, không nghỉ ngơi. Bảy năm dài đằng đẵng sắp qua, nàng lấy
    làm mừng là sắp được giải thoát nhưng thật ra thì còn lâu. Rồi
    bỗng nàng không thấy lông và máu đào rơi xuống nữa. Nàng ngẩng
    lên nhìn thấy chim bồ câu đã biến mất. Nàng nghĩ bụng thiên hạ
    chắc không ai cứu giúp được mình, liền lên mặt trời hỏi:
    - Mặt trời ơi, ánh mặt trời lọt vào các khe ngách, vượt mọi đỉnh
    cao, mặt trời có nhìn thấy con bồ câu trắng nào bay qua không?
    Mặt trời đáp:
    - Không, nàng ạ. Ta chẳng thấy chim bồ câu nào. Nhưng để ta
    cho nàng một cái hộp nhỏ, khi nào cần lắm hãy mở ra.
    Nàng cảm tạ mặt trời rồi lại đi cho đến tối. Trăng lên, nàng hỏi:
    - Trăng ơi trăng tỏ suốt đêm, trăng đi qua khắp đồng ruộng núi
    rừng, trăng có thấy con chim bồ câu trắng nào bay qua không?
    Trăng đáp:
    - Không, nàng ạ. Ta chẳng thấy chim bồ câu nào. Nhưng thôi
    để ta biếu nàng một quả trứng, khi nào cùng lắm hãy mở ra.
    Nàng cảm ơn trăng, lại đi đến lúc gió đêm thổi. Nàng hỏi gió:
    - Gió ơi, gió thổi khắp ngọn cây cành lá, gió có thấy con chim bồ
    câu trắng nào bay qua không?
    Gió đêm đáp:
    - Không, ta chẳng thấy con chim bồ câu nào. Nhưng để ta hỏi
    ba ngọn gió khác, may ra chúng có thấy chăng.
    Gió đông và gió tây không thấy gì. Gió nam bảo:
    - Ta có nhìn thấy chim bồ câu trắng bay về Hồng hải. Nó lại
    biến thành sư tử vì hạn bảy năm đã hết. Sư tử hiện đương đánh
    nhau với một con rồng, rồng đó là một nàng công chúa bị phù phép.
    Gió đêm bèn bảo nàng:
    - Ta khuyên nàng nên đi tới Hồng hải. Ở bờ bên phải có nhiều
    gốc sậy to. Nàng đếm đến cây thứ mười một thì đem về để đánh
    rồng. Như vậy thì sư tử có thể thắng được rồng, cả hai lại hiện
    nguyên hình thành người. Sau đó nàng hãy quay nhìn lại, sẽ thấy
    chim ưng ngồi bên bờ Hồng hải, nàng hãy cùng người yêu cưỡi lên
    lưng nó. Chim sẽ mang hai vợ chồng nàng vượt bể về nhà. Ta cho
    nàng một hạt dẻ. Chim bay đến giữa bể thì nàng ném hạt xuống,
    hạt sẽ nảy mầm. Một cây dẻ lớn mọc từ dưới nước lên làm chỗ cho
    chim đậu để nghỉ. Nếu chim không được nghỉ ngơi thì nó không đủ
    sức mang hai người đi đâu. Nếu nàng quên vứt hạt giẻ thì nó quẳng
    hai người xuống bể.
    Nàng lại đi và thấy mọi việc xảy ra đúng như lời gió đêm nói.
    Nàng đếm gốc sậy ở bờ bể, chặt lấy cây thứ mười một để đánh rồng.
    Sư tử quả là thắng rồng. Lập tức cả sư tử và rồng đều lại hiện
    nguyên hình người.
    Nhưng công chúa vừa mới được giải khỏi phù phép, biến từ
    rồng thành người liền nắm tay Hoàng tử kéo lên cưỡi chim ưng
    cùng đi mất.
    Tội nghiệp cô gái tha phương lại bị bỏ rơi. Nàng ngồi khóc. Mãi
    sau nàng mới lấy lại can đảm và nghĩ bụng:
    - Gió đưa đến đâu, ta đi đến đấy, gà còn gáy ta còn đi, đi cho
    đến lúc tìm thấy chàng.
    Rồi nàng đi mãi, đi mãi đến tòa lâu đài là nơi Hoàng tử và công
    chúa ở. Tới nơi nàng nghe nói là sắp tổ chức lễ cưới hai người. Nàng
    liền mở hộp của mặt trời cho: trong hộp có một cái áo sáng như mặt
    trời. Nàng lấy áo ra mặc rồi đi vào lâu đài. Tất cả mọi người kể cả
    cô dâu đều trố mắt ra nhìn. Cô dâu thích chiếc áo quá, mong sao lấy
    được làm áo cưới. Cô dâu hỏi nàng có bán áo không.
    Nàng trả lời:
    - Tôi không bàn áo lấy tiền bạc, chỉ đổi lấy xương thịt thôi.
    Cô dâu hỏi ý nàng định nói gì. Nàng đáp:
    - Tôi xin ngủ một đêm trong phòng chú rể.
    Cô dâu không muốn thế, nhưng lại thích chiếc áo. Cô cũng
    thuận, nhưng bắt người hầu cẩn thận cho Hoàng tử uống thuốc
    ngủ.
    Đêm đến, chàng đã ngủ, người ta dẫn nàng vào phòng. Nàng
    ngồi bên giường bảo:
    - Em theo chàng đã bảy năm tròn, em đã đi tìm mặt trời, mặt
    trăng và bốn ngọn gió để hỏi tin chàng, em đã giúp chàng thắng
    được con rồng, chàng nỡ lòng nào lại quên em?
    Hoàng tử ngủ say, chỉ cảm thấy như có tiếng gió rì rào bên
    ngoài trong đám lá thông.
    Đến sáng, người ta dẫn nàng ra khỏi phòng. Thế là nàng mất
    không chiếc áo vàng. Mất công vô ích, nàng ra cánh đồng cỏ ngồi
    khóc. Nàng chợt nhớ đến quả trứng của mặt trăng cho. Nàng đập
    trứng ra thì thấy một con gà mái ấp và mười hai con gà con tuyền
    bằng vàng, chạy tung tăng kêu chiếp chiếp, rồi lại rúc vào cánh mẹ,
    nom thật đẹp. Nàng liền đứng dậy xua gà đến cánh đồng cỏ cho đến
    lúc cô dâu nhìn qua cửa sổ thấy đàn gà con thích quá, xuống hỏi
    mua. Nàng đáp:
    - Tôi không bán gà lấy tiền bạc, chỉ đổi lấy xương thịt thôi. Tôi
    xin ngủ trong buồng chú rể một đêm.
    Cô dâu đồng ý, lại định đánh lừa nàng như tối hôm trước.
    Nhưng khi Hoàng tử đi nằm thì chàng hỏi người hầu xem tiếng rì
    rào đêm trước là gì. Người hầu kể lại hết: hắn phải cho chàng uống
    thuốc ngủ vì có một cô gái đáng thương đã lén vào ngủ trong phòng
    và đêm nay hắn sẽ lại phải cho chàng uống thuốc ngủ nữa. Hoàng
    tử bảo:
    - Ngươi hãy đổ thuốc ngủ xuống bên giường ta.
    Đến đêm, người ta lại dẫn nàng vào phòng chàng. Nàng vừa
    bắt đầu kể lại cuộc tình duyên đau khổ thì chàng nhận ra ngay
    tiếng nói của người vợ hiền. Chàng ngồi nhỏm dậy kêu lên:
    - Bây giờ anh mới thật được giải khỏi phù phép. Anh đã sống
    như trong giấc mơ vì công chúa kia phù phép anh để anh quên
    nàng.
    Đến đêm, chàng và nàng lén ra khỏi lâu đài vì họ sợ bố công
    chúa là một người phù thủy. Hai vợ chồng cưỡi chim ưng, vượt bể
    Hồng hải, tới quãng giữa thì nàng thả hạt dẻ xuống. Một cây dẻ lớn
    liền mọc lên làm chỗ đậu nghỉ ngơi cho chim. Chim đưa họ về nhà,
    họ lại gặp con, con đã khôn lớn đẹp đẽ. Họ sống với nhau sung
    sướng cho đến khi chết.
    Nhắn tin cho tác giả
    Nguyễn Xuân Diện @ 19:23 26/01/2011
    Số lượt xem: 486
    Số lượt thích: 0 người
     
    Gửi ý kiến