Welcome to BLOG

Phần mềm bản quyền miễn phí hàng ngày

Giveaway of the Day

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Thành viên trực tuyến

    2 khách và 0 thành viên

    Sắp xếp dữ liệu

    LIÊN KẾT BÁO

    LIÊN KẾT THÀNH VIÊN ViOLET

    Chức năng chính 1

    Chào mừng đến với BLOG TRUYỆN

    Blog Truyện là website chia sẻ tài liệu nên xin được bỏ qua vấn đề về bản quyền tác giả. Nếu có yêu cầu gì xin được liên hệ qua dienbd79@gmail.com
    Gốc > THƠ QUA CÁC GIAI ĐOẠN > Thơ nước ngoài >

    Afanasy Afanasievich Fet



    Afanasy Afanasievich Fet (tiếng Nga: Афанасий Афанасьевич Фет, họ thật là Shenshin, Fet là họ mẹ - tiếng Đức: Foeth – đọc là Phớt, 5 tháng 12 năm 1820 – 3 tháng 12 năm 1892) – nhà thơ Nga, một trong những nhà thơ lớn nhất của Nga thế kỉ XIX.

    Cuộc đời:
    Fet là con ngoài giá thú của địa chủ Afanasy Ivanovich Shenshin và Charlotta Foeth, một phụ nữ người Đức. Đến cuối đời ông mới giành được quyền lợi về tầng lớp xuất thân và họ thật nhưng trong thơ ca mãi mãi gọi là Fet. Sinh ở tỉnh Orlov, từ năm 1835 – 1837 học ở trường tư thục. Những năm 1838 – 1844 học Đại học Moskva. Năm 1840 in tập thơ đầu tiên, năm 1850 in tập thơ đầu tiên và bắt đầu được chú ý. Những năm 1845 – 1858 Fet phục vụ trong quân đội. Thời gian đóng quân ở Ukraina Fet yêu cô Maria Lazich, là một cô gái có học, xinh đẹp và tài năng. Maria Lazich yêu Fet đến quên mình nhưng hai người không đi đến hôn nhân vì Fet cảm thấy chưa đủ điều kiện để lập gia đình. Maria Lazich chết vì quần áo cháy do nến đốt. Người đời nói về vụ tử tử vì tình do sự “tính toán” của Fet. Thực hư không ai biết chính xác nhưng sau đó hình bóng Maria luôn xuất hiện trong thơ Fet. Năm 1857 Fet lấy vợ, là con gái của một người bạn. Sau khi giải ngũ, Fet mua được rất nhiều đất và trở thành một địa chủ giàu có. Fet mất ở Moskva, mai táng tại nghĩa trang dòng họ Shenshin ở Orlov.

    Thơ ca:
    Fet làm thơ từ thời trẻ cho đến những năm tháng cuối đời. Thơ của Fet thể hiện sự lẩn tránh đời thường để đi vào “vương quốc xán lạn của ước mơ”. Chủ đề chính của thơ Fet là tình yêu và thiên nhiên. Fet là một bậc thầy ngôn ngữ, đại diện tiêu biểu của trường phái “thơ tinh khiết”, cả đời tranh luận với Nicolay Nekrasov, người đại diện tiêu biểu của trường phái “thơ xã hội”. Đặc điểm của thơ Fet là nói về cái cốt lõi nhất, tránh những ám chỉ thừa. Dưới đây là một bài thơ tiêu biểu được nhiều người biết:

    Шёпот, робкое дыханье,
    Трели соловья.
    Серебро и колыханье
    Сонного ручья.
    Свет ночной, ночные тени.
    Тени без конца,
    Ряд волшебных изменений
    Милого лица,
    В дымных тучках пурпур розы,
    Отблеск янтаря,
    И лобзания, и слёзы,
    И заря, заря!..

    Thì thầm, hơi thở nhẹ
    Tiếng ngân của họa mi.
    Ánh bạc, tiếng thầm thì
    Của dòng sông ngái ngủ.
    Ánh sáng đêm, bóng đêm.
    Bóng không có tận cùng
    Những đổi thay kỳ diệu
    Của gương mặt thân thương.
    Trong khói, hoa hồng nhung
    Ánh sáng màu hổ phách
    Nụ hôn và nước mắt
    Và bình minh, bình minh!..


    Cả bài thơ này không có một động từ nào cả. Tuy nhiên sự mô tả không gian chuyển tải sự vận động tự thân của thời gian. Fet có sự ảnh hưởng lớn đến các nhà thơ phái hình tượng, đặc biệt là Innokenty Annensky và Aleksandr Blok. Ngoài sáng tác, Fet còn dịch Goethe và nhiều nhà thơ La Mã cổ đại.


    ANRUF AN DIE GELIEBTE BETHOVEN

    Em hãy tin sự thừa nhận đau buồn
    Dù một lần, nghe hồn anh năn nỉ
    Anh đứng trước em – hình hài tuyệt mĩ
    Sức mạnh nào trong hơi thở trào dâng.

    Trước ngày xa em, anh bắt gặp bóng hình
    Tràn ngập hồn anh, đắm say, ngây ngất
    Không có em, anh rã rời muốn chết
    Anh quí nỗi buồn như hạnh phúc của anh.

    Gọi tên em, dù chết, anh sẵn sàng
    Em đứng trước mặt anh như thần thánh
    Trong nỗi buồn của mình, anh vui sướng
    Với vẻ đẹp tuyệt vời anh nhìn thấu vinh quang.


    HẠNH PHÚC BIẾT BAO

    Hạnh phúc biết bao: đêm, và ta hai đứa!
    Dòng sông như gương phản chiếu những vì sao
    Em hãy nhìn kia, hãy ngẩng cao đầu
    Trời trên đầu ta sạch sẽ và sâu thế!

    Cứ gọi anh là điên, gọi là điên
    Hay thế nào… lúc này anh mất trí
    Và trong tim cảm thấy cơn đau tình
    Rằng không thể lặng im, anh không thể.

    Anh đau, anh yêu, nhưng yêu và đau khổ
    Anh chẳng giấu đam mê, em hãy hiểu cho anh
    Và anh muốn nói rằng anh yêu em –
    Yêu em, một mình em, anh yêu và muốn có!


    VƯƠNG MIỆN TRAO AI

    Vương miện trao ai: cho nữ thần sắc đẹp
    Hay cho gương phản chiếu bóng hình nàng
    Nhà thơ bối rối khi em kinh ngạc
    Rằng sự hình dung giàu có gấp nhiều lần.

    Không phải anh, mà trần gian giàu có
    Trong cát bụi trần, đời cứ thế nhân lên
    Rằng chỉ một ánh mắt nhìn của em
    Nói lại điều này thì nhà thơ không thể.


    NHƯ ĐÊM KHÔNG MÂY

    Như đêm không mây, rất rõ rành
    Như những ngôi sao không tắt
    Đôi mắt của em cháy lên
    Niềm hạnh phúc bí huyền, ẩn ước.

    Cho tất cả, bằng ánh sáng vô tình
    Xa hay gần đều toả sáng
    ánh lên vẻ hạnh phúc bí ẩn
    Cho con người, vách đá, cho thú và chim.

    Chỉ mình anh, nữ hoàng trẻ trung
    Không cho yên, không cho hạnh phúc
    Và trong tim, như con chim trong ngục
    Một bài ca không cánh, khổ vô cùng.


    CHỈ CẦN TRỜI HƠI TỐI MỘT CHÚT THÔI

    Chỉ cần trời hơi tối một chút thôi
    Là anh chờ, ngóng chừng chuông rung động
    Đến với anh, con mèo của anh ơi
    Đến với anh trong buổi chiều thanh vắng.

    Anh thổi tắt những ngọn nến trước gương
    ánh sáng và hơi ấm từ lò sưởi
    Sẽ nghe những lời vui vẻ, dễ thương
    Để cho cõi lòng anh tê tái lại.

    Anh sẽ nghe những giấc mộng ấu thơ
    Nơi tất cả đều ánh lên phía trước
    Cứ mỗi lần như thế những ước mơ
    Lại sôi lên dạt dào trong lồng ngực.

    Đến sáng ngày bằng bàn tay cẩn thận
    Anh vân vê, thắt lại chiếc khăn tay
    Rồi dọc tường, ánh trăng còn chiếu sáng
    Anh tiễn em ra đến tận cổng ngoài.
    1856.




    Nhắn tin cho tác giả
    Nguyễn Xuân Diện @ 00:15 24/01/2011
    Số lượt xem: 465
    Số lượt thích: 0 người
     
    Gửi ý kiến