Welcome to BLOG

Phần mềm bản quyền miễn phí hàng ngày

Giveaway of the Day

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Thành viên trực tuyến

    5 khách và 0 thành viên

    Sắp xếp dữ liệu

    LIÊN KẾT BÁO

    LIÊN KẾT THÀNH VIÊN ViOLET

    Chức năng chính 1

    Chào mừng đến với BLOG TRUYỆN

    Blog Truyện là website chia sẻ tài liệu nên xin được bỏ qua vấn đề về bản quyền tác giả. Nếu có yêu cầu gì xin được liên hệ qua dienbd79@gmail.com

    Truyện cổ Tày - Nùng - nhiều tác giả

    Wait
    • Begin_button
    • Prev_button
    • Play_button
    • Stop_button
    • Next_button
    • End_button
    • 0 / 0
    • Loading_status
    Nhấn vào đây để tải về
    Báo tài liệu có sai sót
    Nhắn tin cho tác giả
    (Tài liệu chưa được thẩm định)
    Nguồn: VNthuquan.net
    Người gửi: Nguyễn Xuân Diện (trang riêng)
    Ngày gửi: 15h:26' 16-10-2011
    Dung lượng: 264.5 KB
    Số lượt tải: 7
    Số lượt thích: 0 người
    nhiều tác giả
    Truyện cổ Tày - Nùng
    Chào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di động Nguồn: http://vnthuquan.net/ Tạo ebook: Nguyễn Kim Vỹ.
    MỤC LỤC
    CHÀNG QUAN TRIỀU
    TÀI XÌ PHOÒNG
    MẤT TAI, MẤT TÓC
    HAI ANH EM VÀ BA CON YÊU TINH
    BÁN CÁI TỦ ĐỨNG
    MỒ CÔI XỬ KIỆN
    KHÔNG BAO GIỜ BIẾT GIẬN
    CHIẾC CẦU PHÚC ĐỨC
    HÒ KÍNH THÁN
    CHÀNG NHO SĨ VÀ CÓC THẦN
    TÌNH BẠN
    BẮT ĐỀN CHẬU VÀNG
    CÁ BỐNG NUỐT CÁ TRÊ
    CHÀNG NGỐC ĐI HỌC
    TUNG CÒN LẤY ĐƯỢC VỢ TIÊN

    nhiều tác giả
    Truyện cổ Tày - Nùng
    CHÀNG QUAN TRIỀU
    Quan Triều mồ côi cha mẹ từ ngày còn nhỏ. Chàng được các  bác các chú trong làng nuôi nấng dạy dỗ. Năm mười tám tuổi  chàng lấy vợ. Nghề chính của chàng là quăng chài, kéo vó ở ngoài sông. Vợ  chàng thì vào rừng hái củi, mặc dù hai vợ chồng làm việc rất siêng  năng nhưng cuộc sống vẫn thiếu thốn. Làm nghề câu cá, chàng phải dậy trước gà chuồng để ra sông  đặt vó từ lúc cá đang đói lòng và thức khuya để đón cá chơi trăng.  Vì phải thức khuya dậy sớm như vậy nên có nhiều lần chàng ngủ  vật bên bờ sông, bờ suối. Một hôm, gặp phải ngày trời sương muối nặng hạt, gió bấc rít  từng hồi. Quan Triều ngồi kéo vó khuya, hai con mắt chàng cứ ríu  dần, cuối cùng chàng ngả lưng vào một gốc cây to rồi ngủ thiếp đi  lúc nào không biết. Có một đoàn người đi qua đường, thấy chàng nằm co quắp ở  dưới gốc cây : một người trong bọn họ bèn cởi áo đang mặc đắp cho  chàng. Trời sáng rõ, chàng thức dậy. Thấy có cái áo không biết là  của ai, liền cứ thế mặc vào rồi thu xếp trở về nhà. Chàng về nhà giữa lúc vợ chàng đang sửa soạn đi kiếm củi.  Điều lạ là Quan Triều gọi vợ, đi lại sát bên người vợ mà vợ vẫn  không thấy chồng, mãi đến khi Quan Triều cởi bỏ áo ngoài ra, vợ chàng mới nhìn thấy chồng. Biết là áo có phép tàng hình, chàng  sung sướng cất kỹ ở đầu giường để chờ dịp dùng đến ? Năm ấy nhà vua thu nhiều vàng bạc chất vào kho để chi vào  việc xây lâu đài cung điện. Nhân dân trong nước ngày càng đói  khổ. Vợ chồng Quan Triều cũng lâm vào cảnh túng thiếu. Một  hôm, chàng mặc áo thần rồi đi thẳng đến kinh đô, chàng thử vào  kho nhà vua lấy trộm một ít vàng bạc về chi dùng. Chàng bước vào  cổng, bọn lính gác, mắt mỏ tròn thao láo mà vẫn không thấy  chàng. Quan Triều ôm một dúm bạc đi ra, bọn lính cũng mù tịt.  Lần đầu tiên lấy được bạc, chàng càng thấy rõ giá trị của áo thần.  Chàng lại vào kho lần thứ hai, thứ ba, không một ai phát hiện ra  chàng. Từ đó ngày nào chàng cũng vào kho nhà vua lấy vàng bạc  về phân phát cho bà con làng xóm. Rồi dần dà chàng đem vàng bạc  chia cho cả những dân nghèo ở quanh vùng mọi người rất cảm  phục. Vì dùng áo thần hàng ngày nên áo đã có chỗ rách. Thấy áo  bị rách chàng cắt mảnh giấy dán lại, vì vậy mỗi khi chàng mặc áo  thần đi lại, người ta thấy mụn vá tung tăng nhảy nhót tựa như  một con bướm đang bay lượn trong không trung. Hàng ngày vào kiểm tra, bọn quan quân thấy kho vàng của  nhà vua ngày càng hao hụt thì lấy làm lạ, chúng tra hỏi bọn lính  canh. Bọn lính cũng rất ngạc nhiên vì hàng ngày chúng canh gác  cẩn mật, không hề thấy một người nào bén mảng, mà sao lại có  chuyện mất trộm. Chúng bàn nhau chú ý canh gác nghiêm hơn.  Suốt ngày hôm sau, chúng chỉ thấy ngoài một con bướm bay đi bay  lại thì không có một người lạ nào, nhưng đến chiều khi xem lại  đống vàng thì đã thấy mất hẳn bốn thỏi vàng thoi. Chúng nghĩ xa  nghĩ gần “Hay là con bướm đã lấy trộm” lập tức chúng chuẩn bị săn con bướm. Hôm sau lại một con bướm bay vào, lưới liền sập  xuống, chụp ngay được. Quan Triều liền bị bắt. Chúng giải chàng  lên nộp vua. Nhà vua bèn hạ lệnh tống chàng vào nhà giam chờ  ngày xử án. Nhân dân quanh vùng, được tin Quan Triều bị bắt giam, liền  rủ nhau kéo đến gặp vua, đồng thanh xin tha tội cho chàng.  Nhưng vua sai quân lính đuổi họ ra khỏi cung. Sáng hôm sau, giữa lúc nhà vua đang cùng các quan trong  triều họp bàn xử tội Quan Triều thì chợt nghe cấp báo ở ngoài biên  ải, quân giặc đông như kiến cỏ, đang hung hăng tiến sâu vào đất  nước cướp của giết người. Nghe tin, nhà vua hốt hoảng hoãn ngay  việc xử tội Quan Triều,
     
    Gửi ý kiến