Chào mừng đến với BLOG TRUYỆN
Blog Truyện là website chia sẻ tài liệu nên xin được
bỏ qua vấn đề về bản quyền tác giả. Nếu có yêu
cầu gì xin được liên hệ qua dienbd79@gmail.com
Phù Thủy Xứ OZ - Frank Baum

- 0 / 0
(Tài liệu chưa được thẩm định)
Nguồn: VNthuquan.net
Người gửi: Nguyễn Xuân Diện (trang riêng)
Ngày gửi: 15h:32' 16-10-2011
Dung lượng: 399.5 KB
Số lượt tải: 5
Nguồn: VNthuquan.net
Người gửi: Nguyễn Xuân Diện (trang riêng)
Ngày gửi: 15h:32' 16-10-2011
Dung lượng: 399.5 KB
Số lượt tải: 5
Số lượt thích:
0 người
Frank Baum
Phù Thủy Xứ OZ
Chào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di động Nguồn: http://vnthuquan.net/ Tạo ebook: Nguyễn Kim Vỹ.
MỤC LỤC
Tiểu Sử Tác Giả
Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương Kết
Frank Baum
Phù Thủy Xứ OZ
Tiểu Sử Tác Giả
Frank Baum sinh ra tại Chittenango, New York, năm 1856, là nhà văn viết truyện thần thoại nổi tiếng nhất của Mỹ. Ông đã từng thử qua rất nhiều nghề nhưng đều không như ý, cho đến tuổi bốn mươi mới khẳng định được chân tài của mình qua trong việc viết truyện theo kiểu tổ chức thần kỳ. Trong khi ở Chicago, vợ ông, bà Maud, đã giục ông viết ra những câu chuyện mà ông vẫn kể cho lũ trẻ con hàng xóm nghe mỗi tối. Phù thuỷ xứ OZ, câu chuyện đầu tiên được in vào năm 1900 trong số mười bốn câu chuyện dài về xứ OZ chính là tác phẩm nổi tiếng nhất của ông. Tuy nhiên Frank Baun còn rất nổi danh với nhiều chuyện thần thoại khác cũng như những cuốn mà ông viết với bút danh khác.
Frank Baum
Phù Thủy Xứ OZ
Chương 1
Dorothy sống giữa những đồng cỏ Kansas bao la, cùng với chú Henry, là nông dân, và Thím Em, vợ người nông dân. Căn nhà của họ bé nhỏ, bởi gỗ để dựng nhà phải chở nhiều dặm bằng xe ngựa. Bốn bức tường, sàn nhà, mái nhà, làm nên một căn phòng; và căn phòng đó có một bếp nấu trông han rỉ, một cái tủ đĩa, một cái bàn, ba hay bốn cái ghế, cùng những chiếc giường. Chú Henry và Thím Em nằm chiếc giường to ở một góc còn góc kia là chiếc giường nhỏ của Dorothy. Nhà không hề có mái xép, không có tầng hầm, ngoại trừ một cái lỗ nhỏ đào vào trong nền, gọi là hầm lốc xoáy, là nơi cả nhà chạy vào nấp khi một trong những cơn lốc khổng lồ nào đó nổi lên, mạnh tới nỗi nghiền nát bất kỳ dinh thự nào trên đường nó đi. Muốn tới tầng hầm, ta phải qua một cái cửa lật ở giữa sàn, từ đó là cái thang trải xuống một lỗ nhỏ, tăm tối. Khi Dorothy đứng trên bục cửa và nhìn quanh, cô chẳng thấy gì khác ngoài đồng cỏ xám bao la từ mọi hướng. Không có ngọn cây hay ngôi nhà nào phá vỡ khung cảnh rộng lớn của miền đất bằng phẳng tứ phía lan tới mép bầu trời. Mặt trời thiêu đốt mảnh đất đã cày thành một khối xám xịt, với những vết nứt nhỏ chạy suốt qua. Cả bọn cỏ cũng chẳng xanh, vì mặt trời đã đốt cháy những ngọn cỏ dài tới khi nhuộm chúng vào cái màu xám đang hiện diện nơi nơi. Ngôi nhà cũng đã từng phủ sơn nhưng mặt trời làm cho nước sơn phồng rộp lên, và giờ đây nó cũng xám xịt như tất cả mọi thứ. Khi mới tới nơi này, Thím Em còn trẻ và là một cô vợ xinh xắn. Mặt trời và gió cũng làm thím đổi thay. Chúng lấy đi cái lấp lánh trong đôi mắt và để lại màu xám bình thản, lấy đi màu hồng trên má và môi thím, và chúng cũng thành ra xám. Thím thật gầy gò hốc hác, giờ đây thì không khi nào mỉm cười. Buổi đầu khi Dorothy, một em bé mồ côi, tới đây sống cùng, Thím Em cứ giật nảy mình bởi tiếng cười trẻ con đến nỗi phải hét lên, xiết tay lên ngực bất cứ khi nào cái giọng vui vẻ của Dorothy vọng đến, và thím vẫn nhìn Dorothy băn khoăn không biết cô tìm thấy điều chi mà cười. Chú Henry không bao giờ cười. Chú làm việc cần mẫn từ sáng đến tối không biết tới niềm vui. Chú cũng xám xịt, từ bộ râu dài tới đôi ủng thô, cái nhìn của chú trịnh trọng và khắc nghiệt, chú hiếm khi cất lời. Toto chính là kẻ đã làm cho Dorothy cười, và giữ cho Dorothy lớn lên khỏi xám xịt như mọi thứ vây quanh. Toto không xám, nó là một con chó đen nhỏ bé, với bộ lông dài mượt mà cùng đôi mắt đen lấp lánh tươi vui trên cái mũi nhỏ xíu tức cười. Toto chơi bời cả ngày, Dorothy chơi với nó và yêu nó hết mình. Tuy nhiên, hôm nay, họ không chơi. Chú Henry ngồi trên bục cửa lo lắng ngước lên bầu trời còn tái xám hơn thường lệ. Bên cửa, Dorothy đứng ôm Toto trong lòng, cũng ngước nhìn lên. Thím Em đang rửa đĩa. Từ phương bắc xa tít họ nghe thấy tiếng gió khẽ rền rĩ. Chú Henry và Dorothy thấy những ngọn cỏ dài rạp
Phù Thủy Xứ OZ
Chào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di động Nguồn: http://vnthuquan.net/ Tạo ebook: Nguyễn Kim Vỹ.
MỤC LỤC
Tiểu Sử Tác Giả
Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương Kết
Frank Baum
Phù Thủy Xứ OZ
Tiểu Sử Tác Giả
Frank Baum sinh ra tại Chittenango, New York, năm 1856, là nhà văn viết truyện thần thoại nổi tiếng nhất của Mỹ. Ông đã từng thử qua rất nhiều nghề nhưng đều không như ý, cho đến tuổi bốn mươi mới khẳng định được chân tài của mình qua trong việc viết truyện theo kiểu tổ chức thần kỳ. Trong khi ở Chicago, vợ ông, bà Maud, đã giục ông viết ra những câu chuyện mà ông vẫn kể cho lũ trẻ con hàng xóm nghe mỗi tối. Phù thuỷ xứ OZ, câu chuyện đầu tiên được in vào năm 1900 trong số mười bốn câu chuyện dài về xứ OZ chính là tác phẩm nổi tiếng nhất của ông. Tuy nhiên Frank Baun còn rất nổi danh với nhiều chuyện thần thoại khác cũng như những cuốn mà ông viết với bút danh khác.
Frank Baum
Phù Thủy Xứ OZ
Chương 1
Dorothy sống giữa những đồng cỏ Kansas bao la, cùng với chú Henry, là nông dân, và Thím Em, vợ người nông dân. Căn nhà của họ bé nhỏ, bởi gỗ để dựng nhà phải chở nhiều dặm bằng xe ngựa. Bốn bức tường, sàn nhà, mái nhà, làm nên một căn phòng; và căn phòng đó có một bếp nấu trông han rỉ, một cái tủ đĩa, một cái bàn, ba hay bốn cái ghế, cùng những chiếc giường. Chú Henry và Thím Em nằm chiếc giường to ở một góc còn góc kia là chiếc giường nhỏ của Dorothy. Nhà không hề có mái xép, không có tầng hầm, ngoại trừ một cái lỗ nhỏ đào vào trong nền, gọi là hầm lốc xoáy, là nơi cả nhà chạy vào nấp khi một trong những cơn lốc khổng lồ nào đó nổi lên, mạnh tới nỗi nghiền nát bất kỳ dinh thự nào trên đường nó đi. Muốn tới tầng hầm, ta phải qua một cái cửa lật ở giữa sàn, từ đó là cái thang trải xuống một lỗ nhỏ, tăm tối. Khi Dorothy đứng trên bục cửa và nhìn quanh, cô chẳng thấy gì khác ngoài đồng cỏ xám bao la từ mọi hướng. Không có ngọn cây hay ngôi nhà nào phá vỡ khung cảnh rộng lớn của miền đất bằng phẳng tứ phía lan tới mép bầu trời. Mặt trời thiêu đốt mảnh đất đã cày thành một khối xám xịt, với những vết nứt nhỏ chạy suốt qua. Cả bọn cỏ cũng chẳng xanh, vì mặt trời đã đốt cháy những ngọn cỏ dài tới khi nhuộm chúng vào cái màu xám đang hiện diện nơi nơi. Ngôi nhà cũng đã từng phủ sơn nhưng mặt trời làm cho nước sơn phồng rộp lên, và giờ đây nó cũng xám xịt như tất cả mọi thứ. Khi mới tới nơi này, Thím Em còn trẻ và là một cô vợ xinh xắn. Mặt trời và gió cũng làm thím đổi thay. Chúng lấy đi cái lấp lánh trong đôi mắt và để lại màu xám bình thản, lấy đi màu hồng trên má và môi thím, và chúng cũng thành ra xám. Thím thật gầy gò hốc hác, giờ đây thì không khi nào mỉm cười. Buổi đầu khi Dorothy, một em bé mồ côi, tới đây sống cùng, Thím Em cứ giật nảy mình bởi tiếng cười trẻ con đến nỗi phải hét lên, xiết tay lên ngực bất cứ khi nào cái giọng vui vẻ của Dorothy vọng đến, và thím vẫn nhìn Dorothy băn khoăn không biết cô tìm thấy điều chi mà cười. Chú Henry không bao giờ cười. Chú làm việc cần mẫn từ sáng đến tối không biết tới niềm vui. Chú cũng xám xịt, từ bộ râu dài tới đôi ủng thô, cái nhìn của chú trịnh trọng và khắc nghiệt, chú hiếm khi cất lời. Toto chính là kẻ đã làm cho Dorothy cười, và giữ cho Dorothy lớn lên khỏi xám xịt như mọi thứ vây quanh. Toto không xám, nó là một con chó đen nhỏ bé, với bộ lông dài mượt mà cùng đôi mắt đen lấp lánh tươi vui trên cái mũi nhỏ xíu tức cười. Toto chơi bời cả ngày, Dorothy chơi với nó và yêu nó hết mình. Tuy nhiên, hôm nay, họ không chơi. Chú Henry ngồi trên bục cửa lo lắng ngước lên bầu trời còn tái xám hơn thường lệ. Bên cửa, Dorothy đứng ôm Toto trong lòng, cũng ngước nhìn lên. Thím Em đang rửa đĩa. Từ phương bắc xa tít họ nghe thấy tiếng gió khẽ rền rĩ. Chú Henry và Dorothy thấy những ngọn cỏ dài rạp
 







Các ý kiến mới nhất